Về chúng tôi

Chiếc mũ vàng

  • 20:38 - 23/08/2020
  • 196

Chưa bao giờ ông Hai hẹp hòi, ông sẵn lòng cho bất cứ những ai muốn “chiêm ngưỡng” cái mũ của mình. Lúc nào nó cũng bên ông khư khư như một báu vật, dù công trường là nơi đâu, phố xá, nông thôn, đầm lầy lau sậy, trên đồi cao hay dưới ruộng nước…. Bữa trưa kết thúc, mọi người tranh thủ nghỉ ngơi lấy lại sức. Còn ông lại đem cái mũ an toàn ra lau chùi, vệ sinh…. phơi nắng.Họ xầm xì “Bảo quản là tốt! Cứ làm kiểu ấy thì dở hơi, tội tình gì mà phải vậy? Định kỳ mỗi năm kiểm tra dán tem, hỏng thì xin đổi mũ mới. Mắc mớ gì mà phải gìn giữ như linh vật quốc gia”? Nhưng khi đã hiểu ông, thì họ thật sự nể phục và quý việc làm của ông vô cùng.

Nghe mọi người kể lại khi mới vào ngành, ông Hai cũng sinh hoạt và nhận chế độ cấp phát bảo hộ lao động như anh em khác. Sau đó ít năm, ông được một người đồng nghiệp trước khi nghỉ hưu tặng lại cái mũ an toàn còn mới toanh. Chẳng biết người tặng nói gì, mà ông lại quý nó đến thế?

Ông Hai trân trọng nó lắm, rất cẩn thận trong sử dụng và bảo quản. Mỗi lần đem ra sử dụng là kiểm tra kỹ lưỡng vệ sinh cẩn thận, xong thì bỏ lại ngay ngắn vào đúng nơi quy định. Trong giờ sinh hoạt tại tổ sản xuất, ai nói gì mặc kệ, ông cứ ngồi thản nhiên vệ sinh lau chùi, do đó cái mũ lúc nào cũng “láng bóng”, không có hạt bụi nào trên đó. Trước khi ra công trường ông còn kiểm tra tỉ mỉ lại từng chi tiết, đội lên đầu rồi “cài quai, tay cài cúc”. Sau đó “hùng hục” chống chọi với thiên nhiên.

Từ đó, cái mũ luôn vững vàng trên đầu ông ở khắp nơi: lúc ngoài công trường nắng cháy - mưa dầm; lúc trên trụ cao chót vót từ sáng sớm đến hoàng hôn; lúc thì “lọt tỏm” xuống hố móng trụ sâu; lúc thì nhấp nhô giữa cánh đồng mênh mông; lúc thì đội sương chắn gió sớm hôm; lúc thì trở thành “xoong cơm” cho các đồng nghiệp. Thật vậy, ông Hai quý trọng và bảo quản cái mũ một cách lạ kỳ, không trầy xước, không hoen ố, chỉ thấy chút phai màu của năm tháng. Chiếc mũ còn theo ông Hai đi thu tiền, đi cắt điện; đi phát quang, nghiệm thu đóng điện; đi kiểm tra, đi khảo sát…chinh chiến khắp nơi. Vài lần bộ phận an toàn khuyên ông nên đổi mũ khác, nhưng ông nói “kiểm tra rồi… mũ này vẫn chưa hỏng”.

Nó lại tiếp tục theo ông Hai từ nhà ra ngõ, đến cơ quan; vào trạm, nhận ca, tham gia các đợt thi sát hạch an toàn; diễn tập phòng cháy, tìm kiếm cứu nạn. Gần đây nó còn theo ông đến trường đón cháu ngoại. Cũng đễ hiểu thôi, vì nó đã ở trên đầu ông trước khi con gái ông ra đời. Rồi nó lại theo ông đi họp phụ huynh cho con ông. Đó là hình ảnh gần gũi và duy nhất, để nhận diện vị “Hội trưởng Hội phụ huynh” của thầy cô giáo. Thậm chí nó còn theo ông đi chợ, phụ vợ con chuyện trăn nuôi, bếp núc… Chỗ nào khắc nghiệt nhất là có nó trên đầu. Nó xiết chặt sự chắc chắn cho cái đầu nóng; nó đem lại sự ấm áp giữa đêm khuya; nó trấn an lấy lại sự bình tĩnh, niềm tin khi làm nhiệm vụ; và quan trọng là nó đang gìn giữ, đảm bảo sự an toàn cần thiết cho bộ não của người công nhân với thâm niên 30 năm trong nghề.

Theo ông làm từ “việc nhà và cả việc nước” ngần ấy năm, ấy vậy mà cái mũ lúc nào cũng như mới “khui hộp”. Đơn giản vì ông trọng người tặng nó cho ông. Ông yêu ngành điện hơn chính bản thân ông và gia đình. Khi không sử dụng ông lau chùi sạch sẽ để nó vào vị trí theo quy định. Về nhà ông gỡ từng món giặt bằng xà phòng thơm nức, treo nơi khô ráo. Vậy thì hỏi sao nó luôn sạch sẽ và cứ mới hoài?

Ai mượn xem thì ông sẵn lòng, còn mượn đội đi làm thì ông kiên quyết không cho. Đơn giản vì ai cũng được cấp mũ rồi và “nó là của tôi”. Tôi sử dụng nên tôi hiểu nó, quý trọng nó. Vì nó bảo vệ sự an toàn, tính mạng cho con người với giá trị nhân văn rất cao. Ông Hai kể “Lần đó anh em đào móng giữa đồng khô cỏ cháy. Cả tổ hết nước uống, tôi đi bộ cả cây số xin được một mũ nước mưa giải cứu cơn khát. Rồi những lần chuyển thức ăn vượt sông, lên trụ cao thế cũng dùng tới nó. Trời mưa thì nó là công cụ giữ bật lửa cho anh em…. Nếu vất lăn lóc bẩn thỉu có dùng vào những việc này không?”

Từ đó những suy nghĩ về mũ an toàn của ông đã được sáng tỏ. Hoài nghi về “lánh nặng tìm nhẹ” mới được xóa tan đi! Hoài nghi vì lười biếng nên mũ không trầy xước, đẹp như còn mới. Hoài nghi không lo công việc, chỉ lo chăm chút bề ngoài… đã bị dẹp bỏ. Họ trân trọng, thương và quý mến ông nhiều hơn. Vì trong ngành điện biết có mấy ai làm được như ông? Hành động nhỏ xíu đó khiến con tim các anh em khác lay động!?

Ông Hai cũng chẳng trách ai cả, ông cứ làm theo ý mình một cách đều đặn. Cái mũ với ông như hình với bóng. Có lần không may bị rơi xuống lăn long lóc. Mặt ông nhăn nhó, chắc “ruột ông đau như cắt”. Nhìn ông tôi trân trọng tinh thần, trách nhiệm bảo quản và cách sử dụng tài sản công đó. Từ khi nhận ra cách làm của ông, các đồng nghiệp đã thay đổi suy nghĩ. Họ trở nên tích cực hơn và thường xuyên lấy hình ảnh ông làm tấm gương cho cả Điện lực. Tên và việc làm của ông được nhắc đến nhiều hơn, về gương sáng tận tụy trong an toàn vệ sinh lao động. Ý thức bảo quản và chấp hành quy trình của ông là tuyệt đối. Và điều đó cần nhân rộng điển hình để các đơn vị khác noi theo.

Có dịp gặp lại người đồng nghiệp cũ tại nhà riêng, thấy ông Hai có một góc nhỏ để treo những kỷ vật và thành tích trong những tháng năm công tác; ở đó cái mũ an toàn quen thuộc được treo trang trọng tại vị trí cao nhất.

Ông Hai thủ thỉ “Giờ nghỉ hưu vui vầy bên mấy đứa cháu. Nhìn nó cho đỡ nhớ anh em” vừa nói ông vừa chỉ cái mũ.

“Vậy là từ khi nghỉ tới giờ, chú Hai không có cơ hội đội cái mũ này rồi!”.

“Đâu có mày! Chú vẫn đội đi tới đi lui trong nhà đó”. Ông Hai cười thật to đáp.

Thật đáng trân trọng những con người như ông Hai. Vừa yêu nghề, lại trân trọng đồng nghiệp. Trân trọng những vật dụng cá nhân theo ông suốt những năm tháng là thợ điện. Trân trọng từ những thứ nhỏ nhất, đó là văn hóa trong sâu thẳm của một con người. Còn chúng tôi trân trọng những giá trị mà cả cuộc đời ông cống hiến cho ngành điện./.          

Đánh giá bài viết
Lê Văn Tám -

Bài viết liên quan