Về chúng tôi

ĐIỆN LỰC TÂN CHÂU VÀ HÀNH TRÌNH VIẾT GIẤC MƠ THÀNH HIỆN THỰC

  • 12:31 - 26/09/2020
  • 425
Có cánh hoa nào không tàn,
Có giấc mơ nào không tan.
Hát để tâm tư vén màn,
Thả mình xuôi với mây ngàn.
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp,
Nhìn lại buồn vui tháng năm,
Một đời này ta sẽ, có mấy lần 10 năm. …”
Bản nhạc trên radio phát lên khiến lòng tôi bồi hồi cứ suy nghĩ mãi về ước mơ của chị Liễu, ước mơ của bé Danh Tiến. Rồi mai đây liệu ước mơ bình dị của chị Liễu là mong đứa con gái có thể sống tự lập được, của bé Danh Tiến là được đến trường mỗi ngày có thể thành hiện thực được không khi hoàn cảnh bây giờ của gia đình quá khó khăn và cơ cực.

Nếu ai đã từng than thở rằng cuộc sống này chán quá, rằng ông trời không công bằng với mình... thì chắc chắn sẽ thay đổi suy nghĩ khi gặp chị Liễu và bé Danh Tiến.
 
Đoàn chúng tôi xuất phát vào một buổi chiều khi mà cái nắng gay gắt của vùng đất Tân Châu  đã dịu bớt, từng con gió mùa hạ xuyên qua kẽ tay, làn tóc cũng làm cho tâm hồn chúng tôi hân hoan và vui vẻ hơn. Chúng tôi dừng chân tại nhà của bé Danh Tiến tại ấp Tân Đông, xã Tân Thành, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh. Đây là một ấp có số hộ nghèo gần như nhiều nhất huyện với đa phần là bà con dân tộc Khmer và tỷ lệ người không biết chữ cũng khá cao. Trước mắt tôi là một ngôi nhà xây theo diện hỗ trợ của nhà nước. Một giọng nữ nói tiếng kinh lơ lớ từ trong nhà vọng ra " Tiến ơi ra có cặp đi học nè". Đám trẻ từ nhà kế bên ùa qua để coi có chuyện gì. Danh Tiến mặc chiếc áo thun màu tím đã ngã màu, làn da ngâm đen, tóc cháy nắng, em cao nhất trong đám con nít gần nhà nên rất dễ nhận ra em. Chúng tôi lấy bộ sách vở lớp 1, bộ dụng cụ học tập và 1 cái cặp đi học từ trên xe xuống trao cho em. Em năm nay đã 9 tuổi chính quyền địa phương vận động mãi em mới đi học được. Ba mẹ em mất sớm vì bệnh nặng, em ở chung với bà ngoại hơn 80 tuổi và chị gái, cuộc sống hằng ngày của mấy bà cháu chỉ có thể nhờ vào mấy đồng tiền công đi nhổ mì mướn của chị. 

Cầm chiếc cặp trên tay em rụt rè cảm ơn cô chú rồi lén lén ra phía sau cẩn thận bỏ sách, vở vào trong cặp. Sự vui mừng và hạnh phúc  thể hiện rõ trên gương mặt và ánh mắt hồn nhiên của em. Chi đoàn Điện lực Tân Châu đã phối hợp với chi đoàn địa phương nhận đỡ đầu cho em để em có thể được cắp sách đến trường như những bạn cùng lứa. Ngồi lại tâm sự với gia đình để hiểu hơn về cuộc sống của Danh Tiến, Tiến giỏi lắm, các công việc ở nhà em đều có thể tự làm được, giúp bà nấu cơm, giặt giũ hay quét dọn nhà cửa em đều làm rất tốt. Em ước mơ là được đi học giống mấy bạn thôi, bà em cũng chỉ ước em sẽ được học hết cấp 1 để biết con chữ với người ta vừa nói bà rưng rưng nước mắt, cầm tay xoa xoa cảm ơn chúng tôi. 

Ở cái xóm nghèo này thì việc kiếm miếng ăn hàng ngày đã là một vấn đề khó khăn với 3 bà cháu rồi huống hồ gì việc được cấp sách đến trường. Chúng tôi động viên bà, nói bà giữ sức khỏe, hãy yên tâm để Tiến đi học, địa phương và chi đoàn sẽ cố gắng hết mình để việc học tập của em không bị gián đoạn. 
Chia tay gia đình em Tiến, chúng tôi thấy rõ ánh mắt tràn đầy hy vọng trên gương mặt em, tay em cứ sờ mãi trên chiếc cặp có hình siêu nhân mà chúng tôi đã tặng. Tiến ơi, hãy cố lên, hãy mạnh mẽ như siêu nhân nhé!
Tiếp tục cuộc hành trình của mình, chúng tôi ghé thăm nhà của chị Liễu ở khu phố 2, thị trấn Tân Châu, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh. Hoàn cảnh éo le của chị khiến chúng tôi ai cũng phải xúc động. Chồng chị mất vì một tai nạn giao thông, đứa con gái của chị cũng bị thương nặng trong tai nạn đó, bao nhiêu tài sản trong gia đình chị đều bán hết để có tiền chạy chữa cho con. 

Hằng ngày chị phải đi bán vé số để nuôi cháu ăn học. Vì bị một số chấn thương nên em học cũng không khá lắm nhưng em rất chăm chỉ và siêng học, vừa nói chị Liễu  cầm quyển vở rèn chữ khoe với chúng tôi với  niềm hạnh phúc và tự hào. Năm 2019, khi phát hiện mình bị ung thư chị khóc nhiều lắm, chị sợ sau này không ai lo cho con mình, chị chỉ cần cháu tự lập được rồi chuyện gì đến với chị chị cũng chấp nhận hết. Cơn mưa rào tháng 8 cũng bắt đầu kéo tới làm lòng chúng tôi buồn đến lạ, từng giọt, từng giọt mưa rơi lả tả, lan vào thềm nhà như khóc cùng với nỗi đau mà chị đang gánh chịu.
Rồi cũng sẽ ổn thôi, chúng tôi chỉ biết an ủi chị, động viên chị cố lên, mua giúp chị vài tờ vé số và chúc chị có thêm sức khỏe để có thể đồng hành cùng cháu được lâu dài hơn.

Những chuyến đi thăm hỏi đầy nghĩa tình của chi đoàn Điện lực Tân Châu lúc nào cũng đem lại nhiều cảm xúc cho chúng tôi, dẫu biết rằng sự đóng góp của chúng tôi chỉ là một phần nhỏ bé nhưng chúng tôi vẫn mong những đóng góp tích cực này sẽ tiếp thêm sức mạnh để những người như chị Liễu hay bé Danh Tiến có thể mạnh mẽ hơn vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. 
 
Đánh giá bài viết
Đặng Hồng Bảo Ngọc - PC Tây Ninh

Bài viết liên quan