Về chúng tôi

BỐ EM LÀ THỢ ĐIỆN

  • 16:06 - 31/12/2021
  • 109

"Bố là tất cả Bố ơi Bố ơi". Mỗi khi nghe giai điệu bài hát tôi lại nhớ đến Bố. Trong mỗi trái tim chúng ta đều có biết bao người để yêu thương và đối với tôi Bố là người tôi kính yêu nhất. Bố là người luôn lắng nghe, dạy bảo và yêu thương tôi nhất. Thật hạnh phúc khi có Bố ở bên cạnh dạy bảo những điều tốt đẹp để ta vững bước vào đời.

Bố tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, làn da ngăm đen, khuôn mặt với ánh mắt hiền hòa nhưng đôi lúc cũng rất nghiêm nghị. Mái tóc của Bố đã pha sương, giọng nói trầm ấm đầy yêu thương, bàn tay Bố thô ráp vì công việc, tôi thích nắm tay Bố áp vào mặt mình để cảm nhận rõ nỗi hy sinh, vất vả của Bố để chăm lo cho gia đình và lòng yêu nghề sâu sắc của Bố.

Bố tôi là người thợ điện - một nghề để mang nguồn điện thắp sáng cho quê hương. Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi vào lớp một, các bạn bè cùng trang lứa đều được bố, mẹ đưa đến trường còn tôi chỉ có mình Mẹ, ngày hôm đó Bố tôi phải trực nên không thể đưa tôi đến trường. Trong giây phút đó tôi cảm thấy buồn vì không được như các bạn khác nhưng sau này khi lớn lên tôi mới hiểu được công việc của Bố và thương Bố nhiều hơn.

Nghề của Bố với lắm nỗi gian truân vất vả, phải đối mặt với nhiều nguy hiểm rủi ro. Những ngày trưa hè thời tiết nóng như đổ lửa hay những hôm mưa bão công việc của Bố lại càng vất vả, nguy hiểm hơn gấp bội phần. Vậy mà ngoài kia những người thợ điện vẫn đang cần mẫn với công việc của mình giữa cái nóng như thiêu đốt, bất chấp thời tiết khắc nghiệt để đảm bảo nguồn điện cung cấp cho người dân sử dụng, màu áo cam của họ như làm họ nổi bật hơn giữa màu nắng gay gắt của buổi trưa hè. Bố tôi cũng là một trong những người thợ điện đó.

Mỗi khi đường dây điện gặp sự cố, Bố vẫn phải lao ra đường bất kể thời tiết mưa hay nắng, ngày hay đêm để nhanh chống khắc phục sự cố trả lại dòng điện thông suốt đảm bảo không để ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất kinh doanh và sinh hoạt của Nhân dân mang niềm tin đến với mọi nhà.

Sau những giờ làm việc vất vả khi trở về nhà tôi và Bố lại cùng nhau cuốc đất trồng rau, trồng hoa, chăm sóc khu vườn nhỏ và nghe Bố kể chuyện về nghề thợ điện. Tuy công việc bận rộn nhưng bố vẫn luôn chăm sóc gia đình và dạy bảo tôi những điều tốt đẹp. Khi tôi bị ốm Bố vẫn luôn ở bên cạnh quan tâm chăm sóc, lo lắng cho tôi.

Có lẽ hình ảnh người thợ điện áo cam cần mẫn, người bố, người tôi yêu quý và tôn trọng đã in sâu vào tâm trí tôi từ khi còn đi học chính là tấm gương, tạo động lực để tôi phấn đấu và học tập. Bố ơi! Con thật hạnh phúc vì có Bố luôn bên cạnh con, Bố là ánh sáng dẫn bước con vào đời, con luôn tự hào vì có người Bố thật tuyệt vời. Sau này khi lớn lên con sẽ trở thành người thợ điện như Bố để mang ánh sáng trên khắp quê hương./.

 

 

Đánh giá bài viết
Thảo Hiền - PC Vĩnh Long

Bài viết liên quan