Tin hoạt động trong EVNSPC

Thỏa giấc mơ…

  • 15:57 - 16/06/2017
  • 894

“Có điện rồi hả cô? Vậy từ nay tui được uống nước đá thoải mái rồi ha? Mà cô làm bên điện hả? Bao giờ mắc điện cho nhà tui?” – Bà cụ chừng 60 tuổi (ở xã đảo Lại Sơn, huyện Kiên Hải, Kiên Giang) nắm tay tôi giật giật, hỏi dồn.

Trụ điện nối dòng điện vượt biển đến xã đảo Lại Sơn, huyện Kiên Hải, Kiên Giang.

Bà là một trong những người dân tôi gặp ở xã đảo Lại Sơn vào những ngày cuối năm 2016, khi tôi đi theo đoàn công tác của Tổng công ty Điện lực miền Nam (EVN SPC) đưa tin về hoạt động đóng điện hoàn thành dự án đường dây 110kV vượt biển có quy mô lớn nhất Việt Nam, đưa điện ra đảo. Cũng mong được uống nước đá thoải mái như bà, ông Ba Đau, một người già nhất nhì ở đảo, chuyện trò với tôi về sự kiện “Người ta đưa điện ra đảo”, ông cười, vỗ đùi đánh đét bảo “sẽ đi mua ngay cái tủ lạnh để về làm nước đá uống cho mát!” Ông cười, rung rung mấy sợi râu bạc: “Ở đảo này, nhiều nhà có điều kiện, ngoài dùng điện nhà máy đèn, họ còn mua thêm máy phát điện chạy dầu nhưng tốn kém lắm! Tiền ông mua tủ lạnh thì dư, con cái vẫn gửi về đều nhưng tiền để chạy máy dầu thì kẹt. Tủ lạnh là phải chạy điện liên tục, cắt cúp miết là nó hư ngay. Những lúc đêm hôm, trời nóng, điện không có, quạt không có, tui thèm uống ly nước đá mà hàng quán đóng cửa hết. Ấm ức lắm! Nên lần này quyết đi mua cái tủ lạnh.”

Được uống nước đá thoải mái giữa đêm khuya - Chuyện nhỏ như trở bàn tay vậy mà phải gần hết cả cuộc đời, nhiều người dân ở Hòn Sơn mới thực hiện được nhờ có điện quốc gia. Tôi cười, hỏi ông Ba Đau “thế chỉ mong uống mỗi nước đá thôi à”, ông bảo: “Đâu có. Đó là cái trước mắt, còn lâu dài là đảo có điện, kinh tế phát triển, rồi mấy đứa con tui ở Sài Gòn, Bình Dương về đây, ở với tui, rồi tính chuyện mần ăn chớ. Già rồi, không có con cháu buồn lắm cô ơi! Hồi tui kêu tụi nó về, mấy đứa nó lắc đầu bảo “Đảo không có điện, tối thui, buồn lắm” nên giờ có điện rồi, tụi nó chắc sẽ trở về thôi. Ở đâu cho bằng quê hương xứ sở của mình”.

 

Hôm ở Lại Sơn, vừa bước chân ra khỏi nhà nghỉ Hồng Cúc, tôi gặp một cậu bé chừng hơn 10 tuổi, bán vé số. Cu cậu có nước da đen nhẻm, gầy gầy. Thằng bé tên Nguyễn Văn Tài, đang học lớp 5 trường tiểu học Lại Sơn. Cha đi Vũng Tàu, mẹ sang Phú Quốc, 5 anh em ở với ông bà ngoại. Ông ngoại đi biển, bà ngoại làm bánh bán dạo. Sau giờ học Tài đi bán vé số, phụ bà nuôi 4 đứa em. Bà ngoại Tài nói, Tài chỉ còn được học hết lớp 5, dù lên lớp hay ở lại thì cũng phải nghỉ học để qua Phú Quốc với má, bà không nuôi các cháu được nữa. Tôi hỏi thằng bé, thích đi học hay ở nhà. Nó im lặng một lúc rồi lí nhí: “Nhưng mà bà ngoại kêu nghỉ thì con phải nghỉ. Nếu má con về Lại Sơn thì con không phải nghỉ học nữa”.

Má của Tài cũng như rất nhiều người lớn khác ở Lại Sơn bỏ đảo ra đi để tìm việc. Mấy ngày ở đảo, tôi nghe nhiều câu chuyện của những người làm mắm, đóng tàu, đánh cá đang loay hoay giữ nghề, hoặc cắn răng chuyển đổi nghề nghiệp dù lòng không muốn, bản thân không có kinh nghiệm. Tôi nghe nhiều câu chuyện về những ông cha, bà mẹ chân đã run, mắt đã mờ loanh quanh ở đảo mong con trở về, những đứa trẻ như cu Tài mong cha mẹ về đảo để con được tiếp tục đi học… Và tôi hiểu, khởi nguồn của mọi loay hoay, mong mỏi đó chính là bao nhiêu năm qua, Lại Sơn không có điều kiện để phát triển, thiếu việc làm nên buộc những người trưởng thành, có sức khỏe phải ra đi.

Ngày điện về đến đảo, có những ước mơ nhỏ nhoi như của bà cụ tôi gặp bên đường là được uống nước đá thoải mái nhưng cũng có những mong mỏi lớn hơn đó là mong những người trưởng thành trở về, xây dựng đảo, là những giấc mơ sum vầy với con cháu, ba mẹ… Những ngày ở đảo, tôi nhận ra rằng, với Lại Sơn, điện không  chỉ là “có vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế” mà đó còn là hy vọng, như một sự xác tín để mong những người con ở xa sẽ về!

Lê Tuyết
Đánh giá bài viết

Bài viết liên quan