Tôi gặp Chị trong một lần giao lưu chị em nữ nhân viên Tổng công ty Điện lực miền Nam, ấn tượng đầu tiên của chúng tôi lần đầu gặp Chị là một người phụ nữ với phong thái rất giản dị, nhanh nhẹn và gần gũi thật đáng yêu.
Nhớ lần gặp gỡ đầu tiên đó là lần chuyển giao công tác giữa Ban Nữ công của hai nhiệm kỳ. Lần ấy, Ban Nữ công nhiệm kỳ cũ như Chị Mỹ, Chị Ngọc ... chuẩn bị đến tuổi nghỉ hưu theo chế độ, đã giao nhiệm vụ lại cho Ban Nữ công mới, trong đó có Chị Mai Lương Vân - Trưởng ban Nữ công Tổng công ty Điện lực miền Nam.
Hoạt động nữ công nói chung là một nhiệm vụ nếu nói là: nặng thì không nặng, mà nhẹ cũng không hề nhẹ đối với các chị em, nhất là trong một công ty mang tính chất kỹ thuật là chủ yếu, lao động nữ lại chiếm một tỷ lệ rất nhỏ trong toàn bộ công nhân viên của Tổng công ty Điện lực miền Nam, công việc đoàn thể chủ yếu chỉ làm ngoài giờ và phải có niềm đam mê với nó. Việc tìm “lửa” đã khó, giữ “lửa” và truyền “lửa” đến tất cả chị em lại càng khó hơn, trong khi, công tác chuyên môn ngày càng nhiều, đã chiếm hết quỹ thời gian của các chị.
Ngày nhận nhiệm vụ thật bồi hồi và xúc động, những cái bắt tay, những cái ôm thật chặt của các chị để truyền lửa cho nhau nối tiếp hành trình phía trước. Tôi nhìn các chị mỗi người một cảm xúc của riêng mình, chị Mai Lương Vân, trong cảm giác lo âu vì nhiệm vụ trước mắt, ngại ngùng vì đứng trước một tập thể lớn có hơn 100 chị em, nhưng trong đôi mắt Chị, Tôi thấy ánh lên ngọn lửa quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ để không phụ lại tấm lòng của các chị đã gửi gắm lại cho thế hệ kế tiếp.
Nhận “Ngọn lửa” nhiệt huyết của Ban Nữ công nhiệm kỳ trước, Chị nhận thêm một nhiệm vụ, một nhiệm vụ không dễ dàng, làm sao để “lửa” luôn luôn cháy, để “ngọn lửa”lan tỏa thật nồng ấm, đầy nhiệt thành đến từng chị, từng em nữ công nhân viên chức, để “ngọn lửa” ấy lan tỏa đến tất cả các đơn vị ở hơn hai mươi tỉnh thành miền Nam xa xôi và rộng khắp. Từ miền Đông nắng cháy đến miền Tây mênh mông sông nước, mỗi tỉnh thành lại có nét văn hóa khác nhau, mỗi người mỗi tính cách, mỗi hoàn cảnh khác nhau, hội tụ thành tập thể nữ đa màu đa sắc.
Ngoài việc ở cơ quan phụ nữ còn vai trò, trách nhiệm đối với gia đình: lo từng bữa cơm đậm đà chất lượng, chăm sóc cha mẹ già, nuôi dạy con cái và còn phải vun vén cho gia đình nhỏ bé luôn tràn đầy tiếng cười và hạnh phúc. Nên đôi lúc tất cả nữ công nhân viên dù yêu thích, nhưng không nhiệt tình tham gia công tác đoàn thể.
Có lúc chồng tôi nói đùa rằng:
- Em ơi, Anh định thay đổi tên chồng trong giấy đăng ký kết hôn.
Tôi hỏi:
- Là tên gì hả Anh? (Tôi đoán non đoán già không biết ý chồng tôi là gì).
Anh trả lời tinh nghịch:
- Là máy vi tính và giấy tờ của em.
Tôi nhìn chồng mình, rồi trao cho Anh ánh mắt liếc ngang, sắc nét pha trò. Chúng tôi cười xòa, chia sẻ và cảm thông cho nhau.
Công việc trong ngành điện, một doanh nghiệp sản xuất kinh doanh với năng suất lao động cao nên công việc của chúng tôi chỉ hết giờ, chưa bao giờ hết việc. Ấy vậy, mà những năm qua, bên cạnh chăm lo cho gia đình nhỏ của mình, Chị Vân đã duy trì được “ngọn lửa” ấy. Chị cùng Ban Nữ công Tổng công ty và Ban Nữ công các đơn vị trực thuộc đã tổ chức nhiều hoạt động thiết thực như giao lưu, tổ chức các cuộc thi nấu ăn, ngày Hội gia đình…. Các hoạt động đã thể hiện sự quan tâm chăm lo đến đời sống tinh thần của người lao động.
Không chỉ quan tâm đến công nhân viên đang công tác tại đơn vị, Chị còn tham gia động viên con em nhân viên trong toàn Tổng công ty nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi và Tết Trung thu… Có lần, qua xem xét hồ sơ, Chị biết được có trường hợp con một anh công nhân bị bệnh nặng, dù bận bao nhiêu công việc chuyên môn, Chị vẫn sắp xếp đến Bệnh viện Ung Bướu Thành phố Hồ Chí Minh thăm hỏi con anh Trịnh Văn Thành, một công nhân của Điện lực Châu Thành, Công ty Điện lực Tây Ninh đang điều trị tại đây; dù gia đình và anh Thành chưa lần nào biết đến Chị. Với một người chưa từng quen biết nhau, một chút thời gian ngắn ngủi, đôi lời thăm hỏi, động viên trong hoàn cảnh khó khăn của gia đình, tất cả, đó là tấm lòng của một người Chị, một người bạn đồng nghiệp đáng trân quý biết bao trong cuộc sống tất bật mưu sinh này.
Yêu quý tấm lòng ấm áp tình yêu thương của Chị, Tôi càng ngưỡng mộ kiến thức của Chị. Trong một lần giao lưu công tác vì sự tiến bộ phụ nữ với Công ty Điện lực Hoàng Gia Cam-pu-chia, chúng tôi, tất cả chị em đến từ các đơn vị ở những tỉnh miền Nam, tham gia giao lưu với một chút cảm giác lo lắng, rụt rè khi tiếp xúc với Tổng công ty và Công ty nước bạn. Chị đã giúp chúng tôi xóa tan đi sự e dè đó. Nụ cười tươi luôn nở trên gương mặt Chị, Chị quan tâm, thăm hỏi từng chị em của các đơn vị, mộc mạc và chân thành.
- Em khỏe không em ? Em tên gì ?
- Em đến từ đơn vị nào?
- Đi xe có mệt lắm không ?
.jpg)
Đôi lời hỏi thăm chân thành, không qua loa, khách sáo, mà sao nghe gần gũi như tiếp xúc với một người chị thân yêu trong gia đình. Thật ấm áp!
Trong buổi giao lưu với Lãnh đạo và tập thể nữ nhân viên của Công ty nước bạn, Chị Vân còn đại diện cho chị em Tổng công ty Điện lực miền Nam phát biểu bằng tiếng Anh thật lưu loát và trôi chảy. Giao tiếp bằng ngôn ngữ tiếng Anh, với một số người khác, đôi lúc không có gì lớn lao, nhưng với chúng tôi – những chị em ngày ngày chỉ biết đến chỉ số công tơ, số kWh điện, quy đổi thành tiền điện, số tiền thu được bao nhiêu? tồn thu bao nhiêu? Hay những con số cứ nhảy múa trong phép tính cộng, phép trừ ….thì tiếng Anh là một cái gì đó to tát lắm. Chị nào chị nấy cũng mắt tròn mắt dẹt vì kiến thức của Chị, lắng nghe từng câu, từng chữ tiếng Anh êm ái, nhẹ nhàng, súc tích …thật ngưỡng mộ biết bao.
Hôm ấy chúng tôi mới biết được thông tin tối mai, đoàn của nước bạn có tổ chức chương trình văn nghệ biểu diễn phục vụ giao lưu. Thật bất ngờ cho đoàn Việt Nam, các chị đến từ các tỉnh khác nhau chưa có 1 tí chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ. Thế là Chị Vân cùng các chị trong Ban Nữ công họp bàn xây dựng chương trình văn nghệ. Ăn tối xong tầm 9 giờ, 10 giờ đêm đội văn nghệ “dã chiến” tập hợp. Nào là dàn dựng chương trình, nào là suy nghĩ từng động tác, từng điệu múa, mỗi người góp một ý kiến. Đồng hồ điểm 00 giờ, chào mừng bước sang một ngày mới, chương trình văn nghệ tương đối hoàn thành. Hôm sau, trình diễn một chương trình với 5 tiết mục thật đặc sắc. Nào là điệu múa áo dài Việt Nam - Quê hương tôi đã thể hiện đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam, nào là bài hát “Sóc sờ bai Sóc Trăng”, câu hát “tâu na ơ bòn, tâu na ơ bòn…” cùng điệu múa Lâm Thon, múa Răm vông (múa vòng tròn) gắn kết tình hữu nghị hai nước. Chương trình văn nghệ được sự cổ vũ nồng nhiệt và tràn ngập tiếng vui cười hớn hở. Qua đó, đã thể hiện phần nào khả năng ứng biến linh hoạt, giải quyết công việc rất khoa học và hiệu quả của Chị.
Trong công tác chuyên môn, chị luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao và năng nổ trong công tác đoàn thể, vì thế Chị luôn luôn đạt danh hiệu “Giỏi việc nước, đảm việc nhà”.
Đi bên Chị, tôi cứ len lén nhìn Chị, thật ngưỡng mộ và trân quý, chị đúng là người phụ nữ hiện đại của thời đại công nghiệp 4.0 - “Giỏi việc nước – đảm việc nhà”. Tôi thầm hứa sẽ noi gương Chị, phấn đấu không ngừng học hỏi, hoàn thiện về tri thức, có kỹ năng sống và khả năng biết tính toán, dự liệu, thông minh, linh hoạt, có sức khoẻ tốt để tiếp cận, nắm bắt kịp thời kiến thức khoa học để phục vụ công tác, có lối sống giản dị, chân thành, đoàn kết, lan tỏa tình yêu thương đến tất cả mọi người. Chị Mai Lương Vân - một áng mây lặng lẽ, lững lờ trôi trên bầu trời xanh ngan ngát. Yêu Chị, giản dị - một áng mây.