Câu chuyện văn hóa

GIỮA NẮNG GIÓ - VẪN ẤM MÀU ÁO CAM

  • 08:17 - 13/10/2025
  • 147

Giữa đồng gió, bát cơm trưa vẫn khói,

Tay áo cam còn dính bụi đường dây.

Bên bóng cây – người thợ điện cười say,

Bữa cơm nhỏ mà ấm đầy trời đất.

 

Giữa nắng cháy – vẫn chan hòa tiếng nói,

Giữa gian lao – vẫn nở nụ cười tươi.

Bữa cơm trưa, như phút nghỉ giữa đời,

Một nhịp thở – trước khi đi giữ sáng!

 

Giữa trưa đồng, nắng trải vàng lưng áo,

Gió thổi ngang, đùa nhẹ sợi mồ hôi.

Bữa cơm trưa chẳng cần cao sang gì cả,

Chỉ cần bạn bên và bóng mát trời thôi.

 

Cơm nguội rồi… mà câu chuyện vẫn mới,

Vẫn rộn ràng tiếng nói của niềm tin.

Giữa bao nhọc nhằn, bỗng thấy bình yên,

Khi nhìn nhau, ta hiểu: ánh sáng cần mình đó.

 

 

Các anh công nhân đang ăn cơm giờ nghỉ trưa

 

Nguyễn Khắc Thành Đạt - PC Tây Ninh
Đánh giá bài viết

Bài viết liên quan