Đêm Ninh Kiều lặng gió, phố chìm sâu,
Ca trực lên đèn – anh vào hầm cáp.
Nguồn điện thức khi người yên giấc ngủ,
Giữ mạch an toàn, sáng phố xuyên đêm.
Vợ con quen bữa cơm chờ khuya khoắt,
Chung một niềm tin, sẻ nửa riêng tư.
Việc tròn trách nhiệm, đèn bừng phố sáng,
Anh lại về nhà – vẹn nghĩa, tròn tâm.
