Những ngày cuối năm, khu tập thể nơi gia đình tôi sinh sống dường như khoác lên mình một tấm áo mới. Những dãy nhà cấp bốn đã nhuốm màu thời gian được sơn lại sáng hơn. Trước mỗi hiên nhà, người ta treo những lồng đèn, trong nhà chưng cành đào, chậu quất, tiếng chổi tre xào xạc quét sân, tiếng cười nói rộn ràng khắp lối đi nhỏ. Không khí Tết len lỏi vào từng góc bếp, từng ô cửa sổ.
Gia đình tôi sống trong khu tập thể dành cho CVBCNV, cha mẹ tôi từng là cán bộ hưu trí. Tôi là cô giáo dạy Trung học tại nơi tôi từng học trên chính quê hương mình, ngôi trường nhỏ nằm bên con đường rợp bóng bàng, mỗi ngày đến lớp nhìn các học trò tôi lại thấy lòng mình bình yên. Nghề giáo cho tôi sự ổn định và niềm vui giản dị. Chồng tôi làm Công nhân ngành điện, công việc của anh khá đặc thù nên tôi muốn kể ra đây, để mọi người sẻ chia.
Nhớ những hôm, gia đình chúng tôi vừa ăn cơm tối xong, điện thoại reo lên, anh đứng dậy tạm biệt cha mẹ và các con, rồi khoác bộ quần áo màu cam đặc trưng đi làm nhiệm vụ. Lại có khi nửa đêm, chuông điện thoại réo vang giữa giấc ngủ say của gia đình, anh bật dậy như một phản xạ quen thuộc mặc dù ngoài kia mưa gió, đường trơn trượt… nhưng anh vẫn đi.
Những đêm mưa lớn, gió rít qua khung cửa, tôi nằm nghe tiếng mưa đập vào mái tôn mà lòng thấp thỏm. Tôi tưởng tượng anh và đồng đội đang ở đâu đó giữa trời mưa giông to gió lớn, dưới những cột điện cao vút, ánh đèn pin chập chờn trong giá lạnh…. Đến mờ sáng anh mới về, quần áo lấm lem, đôi tay buốt giá… lúc này tôi mới yên tâm nhất.
Chúng tôi có hai con, con gái lớn năm nay học cấp ba, đã bắt đầu biết suy nghĩ, biết thương cha mẹ. Con trai út đang học cấp một, vẫn còn hồn nhiên và hay hỏi những câu khiến người lớn phải lặng đi. Cuộc sống gia đình tôi gói gọn trong sự cố gắng của hai vợ chồng và sự ủng hộ của cha mẹ. Vì nhiệm vụ công việc của anh đặc thù, nên phần lớn việc nhà và chăm sóc con cái tôi đảm nhận. Nhiều lúc cũng mệt, cũng tủi thân, nhưng tôi vẫn tự nhủ: mình còn may mắn khi có anh, có gia đình đủ đầy yêu thương....
Tết đến, hai tiếng ấy với nhiều người là sum vầy trọn vẹn, là những bữa cơm tất niên đông đủ, là tiếng cười nói rộn ràng, là khoảnh khắc giao thừa cả nhà nắm tay nhau đón năm mới. Còn với gia đình tôi, Tết thường là những khoảng cách mong ước.
Năm nào cũng vậy, lịch trực của anh thường rơi vào đúng dịp cao điểm. Điện phải sáng hơn bao giờ hết trong những ngày này. Người người nghỉ ngơi, vui xuân, thì anh và đồng nghiệp lại càng bận rộn.
Tôi nhớ như in một cái Tết cách đây không lâu, buổi sáng trong ngày cuối cùng của năm âm lịch, tôi cùng mẹ chuẩn bị mâm cúng đón ông bà, con gái lớn lau bàn thờ, sắp xếp hoa quả, con trai út chạy quanh nhà, hỏi liên tục: “Ba đâu rồi mẹ?”
“Ba đi trực từ đêm hôm trước rồi con”. Trời hôm ấy se lạnh, khói hương bay lên nghi ngút, nhìn quanh khu tập thể nhà nào cũng rộn ràng tiếng cười, mâm cỗ đều có đầy đủ cha mẹ, con cái, ông bà. Còn nhà tôi, chiếc ghế bên cạnh tôi vẫn trống, tôi thắp nén hương, lòng chợt một thoáng buồn, rồi những suy nghĩ tiêu cực khác. Nhưng khi điện thoại rung lên, dòng tin nhắn của anh: “Em với cha mẹ cúng trước nhé. Ở khu công nghiệp mất điện do cây đổ vào đường dây. Anh xong việc sẽ về ngay”, đã làm cho tôi suy nghĩ tích cực hơn.
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, thiết nghĩ ngoài kia biết bao gia đình đang chờ ánh sáng để hoàn tất mâm cỗ, để nấu nướng, để đón giao thừa, quây quần bên nhau. Và anh, người đàn ông của tôi đang ở trên những cột điện cao, trong gió lạnh để giữ cho ánh sáng ấy không bị tắt.
Buổi chiều anh về với bộ dạng cơ thể rã rời mệt mỏi, bộ quần áo cam sẫm màu vì bụi và mưa trộn lẫn những mùi chua của mồ hôi. Khuôn mặt anh sạm đi vì nắng gió, con trai út chạy đến ôm chân ba, rồi bỗng nhiên nắm lấy bàn tay nó hỏi “Tay ba sao thô, đen và chai cứng quá vậy mẹ?”
Câu hỏi hồn nhiên ấy như mũi kim chạm vào trái tim tôi, tôi nhìn đôi tay anh, những vết chai sần dày lên theo năm tháng. Những đường gân nổi u, đó không còn là đôi tay mềm mại của chàng trai năm nào tôi từng nắm. Đó là đôi tay của một người đàn ông đã đi qua bao tuyến đường dây, bao lần trèo cao giữa nắng cháy và mưa gió, rồi tôi khẽ ôm con vào lòng “Vì ba làm việc vất vả để mọi nhà đều có điện sáng con ạ.”. Con gái lớn lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay kia, tôi thấy mắt con đỏ hoe, có lẽ lần đầu tiên con đã cảm nhận rõ sự hy sinh thầm lặng của cha mình.
Ngoài xã hội, người ta gọi anh và những đồng nghiệp bằng cái tên thú vị “chiến sĩ áo cam”. Nhưng phải đến khi làm vợ của một người trong nghề, tôi mới hiểu hết hai chữ “chiến sĩ” ấy trách nhiệm đến thế nào. Đó là những người không ”cầm súng”, nhưng vẫn ”chiến đấu” mỗi ngày. Chiến đấu với thời tiết khắc nghiệt, với nguy hiểm rình rập trên những trụ điện cao. Một sơ suất nhỏ có thể trả giá bằng cả tính mạng, thế nhưng họ vẫn lặng lẽ để dòng điện không bị gián đoạn.
Cha tôi tự hào về con rể lắm, ông thường kể với hàng xóm bằng giọng chắc nịch:
“Nhờ những người như nó mà dòng điện luôn thông suốt. Nhà mình sáng đèn liên tục, doanh nghiệp sản xuất ổn định được, cũng nhờ công sức của tụi nó cả.” Mỗi lần nghe vậy, tôi lại thấy sống mũi cay cay, niềm tự hào trong mắt cha khiến tôi hiểu rằng, sự hy sinh của anh không hề vô nghĩa.
Đêm giao thừa năm nay khi pháo hoa rực sáng trên bầu trời, anh đã ở nhà, không phải năm nào chúng tôi cũng may mắn như vậy. Anh bế con trai út trên tay, con gái lớn đứng cạnh tôi, Cha mẹ tôi ngồi phía sau, ánh mắt hiền từ... gia đình tôi có một tấm ảnh đầy đủ giữa ngày xuân tươi đẹp.
Tôi nhìn người đàn ông của mình giữa ánh sáng rực rỡ ấy, người đàn ông với đôi tay thô ráp, với quầng thâm nơi khóe mắt vì ánh sáng của người dân, với nụ cười hiền lành và ít nói. Tôi chợt nhận ra hạnh phúc của tôi không phải là những bữa cơm lúc nào cũng đủ đầy, không phải là những chuyến du xuân xa hoa. Hạnh phúc của tôi là được yêu một người sống có trách nhiệm, là được nhìn thấy anh, dù mệt mỏi đến đâu, vẫn cố gắng về nhà ôm con, hỏi han cha mẹ, phụ tôi rửa bát.
Tôi từng yếu lòng, tủi thân, nhưng mỗi lần nghĩ đến những mái nhà sáng đèn trong đêm mưa bão, nghĩ đến những khu phố không bao giờ chìm trong bóng tối nhờ sự có mặt của anh và đồng nghiệp, tôi lại thấy mình may mắn.
Tết có thể thiếu anh trong một vài khoảnh khắc, nhưng chưa bao giờ thiếu ánh sáng, hơn hết chưa bao giờ thiếu tình yêu thương gia đình. Ánh sáng mà anh giữ gìn ngoài kia là ánh sáng cho muôn nhà, còn ánh sáng trong trái tim tôi chính là anh./.