Có những giá trị không được đo bằng những con số trên báo cáo sản xuất kinh doanh, chúng được vun đắp từ những điều rất bình dị như một cái bắt tay giữa những người chưa từng gặp mặt, một lời động viên của người vợ dành cho chồng sau ca trực đêm, hay ánh mắt tự hào của những đứa trẻ khi lần đầu hiểu vì sao bố mình thường xuyên vắng nhà mỗi khi mưa giông kéo đến.
Nhiều năm qua, tại Điện lực Đam Rông, Điện lực Lạc Dương Điện lực Đức Trọng thuộc Công ty Điện lực Lâm Đồng duy trì một truyền thống đẹp, thực hiện vào dịp cuối năm: gặp mặt toàn thể gia đình cán bộ, công nhân viên. Đây không chỉ là dịp tổng kết một năm lao động, đó còn là hành trình đưa "hậu phương" đến gần hơn với nghề điện, nghề của trách nhiệm, của những hy sinh thầm lặng và tinh thần đồng đội.
Cuối năm luôn là thời điểm bận rộn nhất của ngành điện. Khối lượng công việc tăng cao để chuẩn bị bảo đảm cung cấp điện an toàn, ổn định phục vụ người dân vui xuân, đón Tết. Chính vì vậy, suốt nhiều năm qua, các đơn vị không có điều kiện tổ chức các hoạt động tập thể vào giữa năm như ngày 28/6 - ngày Gia đình Việt Nam. Thay vào đó, buổi gặp mặt cuối năm trở thành thời điểm ý nghĩa nhất để tất cả cùng nhìn lại một chặng đường đã qua.
Ở đó, những người mặc đồng phục màu cam không đến một mình, mà đưa theo người bạn đời và các con. Những người đứng phía sau mỗi ca trực, mỗi chuyến công tác trong đêm, mỗi lần người thân vội vã lên đường khi điện mất giữa mưa gió.
Ít ai biết rằng, hoạt động này đã được ông Đặng Thanh Bình, Trưởng Điện lực Đức Trọng, gìn giữ từ nhiều năm trước khi còn công tác tại Điện lực Đam Rông, sau đó tiếp tục duy trì tại Điện lực Lạc Dương. Khi nhận nhiệm vụ mới ở Điện lực Đức Trọng, ông lại tiếp tục mang theo truyền thống ấy.
Với ông Bình, đây không phải là một chương trình mang tính hình thức, ông chia sẻ “"Người lao động có thể hiểu rất rõ đồng nghiệp của mình, nhưng người thân ở nhà thì chưa chắc. Khi vợ, chồng, con cái được gặp gỡ những người làm việc cùng người thân của mình, được trực tiếp cảm nhận môi trường làm việc an toàn, đoàn kết và trách nhiệm của đơn vị, họ sẽ thêm tin tưởng, thêm chia sẻ và cảm thông với đặc thù nghề nghiệp của ngành điện.
Nhiều người vẫn nghĩ công việc của người thợ điện chỉ là sửa chữa, vận hành lưới điện. Nhưng phía sau đó là rất nhiều ca trực xuyên đêm, những lần ứng trực ngày lễ, Tết hay lên đường giữa mưa bão. Nếu hậu phương thấu hiểu thì người lao động sẽ càng yên tâm cống hiến”. Chính suy nghĩ ấy đã khiến ông Bình kiên trì duy trì hoạt động này qua từng đơn vị công tác, xem đó như một phần trong quá trình xây dựng văn hóa doanh nghiệp. Khoảng cách giữa lãnh đạo và người lao động dường như cũng được xóa nhòa khi tất cả cùng ngồi bên nhau như một đại gia đình.
Đối với nhiều người, đây cũng là lần đầu tiên người bạn đời được gặp những đồng nghiệp vẫn thường được nhắc đến trong các câu chuyện sau giờ làm. Bà Nguyễn Ngọc Thanh Duyên, nhân viên Tổ Kinh doanh Điện lực Đức Trọngchia sẻ rằng, trước đây người thân chỉ biết công việc của chị qua những câu chuyện ngắn ngủi sau mỗi ngày làm việc. Chỉ khi cùng tham dự buổi gặp mặt, được gặp lãnh đạo, đồng nghiệp và chứng kiến không khí đoàn kết của đơn vị, gia đình mới thực sự hiểu vì sao tôi luôn gắn bó với công việc này. Mọi người nhận ra rằng phía sau những áp lực công việc là một tập thể luôn quan tâm, sẻ chia và hỗ trợ nhau. Sự thấu hiểu ấy giúp gia đình thêm yên tâm, còn bản thân tôi cũng có thêm động lực để hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Không ít người vợ từng lo lắng mỗi khi chồng đi xử lý sự cố trong đêm, không ít đứa trẻ từng thắc mắc vì sao bố thường vắng nhà vào những ngày lễ nhưng sau những cuộc gặp như thế, những câu hỏi ấy dần có lời giải. Các em nhỏ hiểu rằng bố mình đang góp phần giữ cho dòng điện không bị gián đoạn; những người vợ hiểu rằng phía sau mỗi ca trực luôn có cả một tập thể đồng hành, hỗ trợ lẫn nhau trong một môi trường làm việc coi trọng kỷ luật và an toàn. Sự thấu hiểu ấy không thể có nếu chỉ qua những lời kể.
Là người nhiều năm đồng hành cùng các hoạt động chăm lo đời sống người lao động, bà Trần Kim Hoàn, Chủ tịch Công đoàn bộ phận Điện lực Đức Trọng cho rằng, những buổi gặp mặt gia đình mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một hoạt động phong trào , bà chia sẻ "Theo tôi, xây dựng văn hóa doanh nghiệp không chỉ diễn ra trong giờ làm việc mà còn được hình thành từ sự đồng hành của gia đình người lao động. Khi người thân hiểu môi trường làm việc, hiểu những khó khăn và trách nhiệm của nghề điện, họ sẽ trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mỗi cán bộ, công nhân viên. Đó cũng là nền tảng để người lao động thêm gắn bó với đơn vị, cùng xây dựng môi trường làm việc đoàn kết, nhân văn và chuyên nghiệp."
Tại Điện lực Đam Rông, bà Nguyễn Thị Hà, Tổ trưởng Tổ Tổng hợp, vẫn nhớ những buổi gặp mặt cuối năm luôn để lại nhiều cảm xúc. "Điều quý giá nhất là mọi người không còn coi nhau chỉ là đồng nghiệp. Gia đình của cán bộ, công nhân viên cũng dần trở nên thân quen. Mỗi khi đơn vị có người gặp khó khăn, mọi người đều sẵn sàng sẻ chia như người trong một nhà. Chính sự gắn kết ấy đã tạo nên sức mạnh tập thể." Bà Hà cho biết.
Ông Vũ Văn Tựa, Tổ trưởng Tổ Tổng hợp Điện lực Lạc Dương, cho rằng giá trị lớn nhất của truyền thống này nằm ở tính sức bền. Có những hoạt động chỉ tổ chức một vài lần rồi dừng lại. Nhưng việc gặp mặt gia đình cán bộ, công nhân viên được duy trì nhiều năm đã trở thành một nét đẹp của đơn vị. Người lao động luôn mong chờ, còn người thân cũng cảm nhận được sự trân trọng mà đơn vị dành cho gia đình họ. Đó là điều không dễ tạo dựng nếu chỉ bằng những khẩu hiệu.
Người ta vẫn nói phía sau mỗi người đàn ông thành công luôn có bóng dáng của một người phụ nữ. Với những người thợ điện, phía sau mỗi ca trực an toàn còn là cả một gia đình lặng lẽ chờ đợi.
Họ không trực tiếp quản lý vận hành lưới điện, không khoác lên mình bộ quần áo màu cam, nhưng chính họ là nguồn động viên để những người thợ điện thêm vững vàng với nghề. Bởi vậy, một buổi gặp mặt cuối năm tuy giản dị nhưng lại mang ý nghĩa đặc biệt. Nó giúp những người ở phía sau bước vào "thế giới" của ngành điện, hiểu hơn về công việc mà người thân đang lựa chọn, đồng thời cảm nhận được sự quan tâm của đơn vị đối với mỗi gia đình.
Có lẽ, giá trị lớn nhất của những cuộc gặp ấy không nằm ở những tiết mục văn nghệ, hay những lời chúc cuối năm mà nằm ở sự thấu hiểu được vun đắp sau mỗi cuộc trò chuyện. Ở niềm tin được bồi đắp giữa đơn vị với gia đình người lao động.
Ở cảm giác mỗi cán bộ, công nhân viên đều đang làm việc trong một tập thể biết quan tâm không chỉ đến người lao động, mà còn đến những người luôn âm thầm đứng phía sau họ. Và đó cũng chính là một trong những nền móng bền vững nhất để xây dựng văn hóa doanh nghiệp, bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhưng đủ sức nuôi dưỡng sự gắn bó lâu dài của cả một tập thể./.