Mỗi buổi sáng khi bầu trời phường Bình Long (Đồng Nai) còn bảng lảng sương sớm, không khí gia đình chị Nguyễn Thị Ngọc Diệp lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Ba thành viên trong gia đình tỏa đi ba hướng khác nhau…..
Chị Nguyễn Thị Ngọc Diệp, Tổ phó Tổ Tổng hợp Điện lực Bình Long, đến nơi làm việc cách nhà 2 km; chồng chị, anh Đỗ Văn Pháp là nhân viên Tổ Kinh doanh Điện lực Hớn Quản, hành trình 12 km. Xa nhất là Đỗ Gia Huy, công nhân Quản lý vận hành Điện lực Chơn Thành, con trai của anh chị vượt 25 km đến cơ quan.
Nhân Ngày Gia đình Việt Nam 28/6, kể ra câu chuyện của gia đình chị Diệp – anh Pháp như là một hình ảnh đẹp về sự đồng tâm hiệp lực, về những giá trị truyền thống của gia đình được gìn giữ và tiếp nối trong cuộc sống hiện đại. Ba hướng đi khác nhau, ba vị trí công việc khác nhau, nhưng tất cả đều có chung một điểm đến trong trái tim mình là “ngành Điện và gia đình”.
Khi tình yêu nghề trở thành truyền thống gia đình!
Truyền thống người Việt chân chất nghĩa tình, luôn coi trọng tình thân; trong gia đình, nghề nghiệp không chỉ là kế sinh nhai mà còn trở thành niềm tự hào truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Với gia đình chị Diệp, ngành Điện chính là sợi dây kết nối đặc biệt ấy.
Anh Pháp vàò ngành năm 1998, chị Diệp vào ngành năm 2008 cả hai đã chung vai, trách nhiệm bảo đảm dòng điện phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, đời sống người dân. Những ca trực xuyên đêm, những lần vật lộn với công việc trong mưa, những chuyến công tác xa, đã trở thành thường nhật với những người thợ điện.
Từ sự thấu hiểu đó, năm 2024 cháu Đỗ Gia Huy đã trở thành đồng nghiệp của cha mẹ. Đó không phải là sự lựa chọn ngẫu nhiên, mà là kết quả của những năm tháng chứng kiến cha mẹ tận tụy với công việc, tận tâm với khách hàng…. luôn đặt trách nhiệm và mái ấm lên hàng đầu… nên đã hình thành ra suy nghĩ chọn nghề của con.
Ngày Huy khoác lên mình bộ đồng phục màu cam, là ngày gia đình có thêm một thành viên tiếp nối truyền thống. Ba con người, ba vị trí công tác, ba cung đường, nhưng lại chung một lý tưởng tự hào vì được phục vụ cộng đồng, có chung một mái nhà để trở về.
Sự đồng lòng, yêu thương và trách nhiệm đã tạo nên một gia đình hạnh phúc. Cả nhà cùng nhau góp sức với Công ty Điện lực Đồng Nai, cùng nhau vượt qua những khó khăn của nghề nghiệp, cùng nhau gìn giữ mái ấm gia đình.
Ba mũi giáp công trên những cung đường
Chúng tôi ví von gia đình chị Diệp như hình tượng “ba mũi giáp công”, sáng sớm tỏa đi trên những tuyến đường khác nhau. Chị Diệp làm công tác hành chính tổng hợp, quãng đường đi làm ngắn nhất nhưng trách nhiệm “rất dài”, bởi bên bữa cơm chiều là nỗi niềm chờ chồng trông con…..
Anh Pháp là nhân viên Kinh doanh với nhiều công việc “đẩu đâu – không tên tuổi”…. thường xuyên di chuyển đó đây để làm nhiệm vụ, có ngày hành trình đi làm kéo dài hơn nhiều so với quãng đường từ nhà đến cơ quan…..
Còn với Gia Huy, tuổi trẻ gắn với những cung đường xa hơn, dài hơn, để xây dựng hoài bão cao hơn…. Là công nhân quản lý vận hành lưới điện, Huy thường có mặt tại công trường, đường dây, trạm biến áp và nghiệp vụ quản lý vận hành để dòng điện liên tục… bất kể ngày đêm.
Khoảng cách 25 km từ nhà đến nơi làm việc đôi khi chỉ là điểm khởi đầu, đôi khi làm nhiệm vụ thì tuyến đường có thể xa hơn nhiều. Có những ngày nắng gắt, có hôm mưa giông, nhưng Huy vẫn phải có mặt kịp thời để bảo đảm dòng điện được liên tục.
Dẫu mỗi người một công việc, một hành trình riêng, nhưng trong suy nghĩ của gia đình chị Diệp – anh Pháp và cháu Huy luôn có một điểm chung, cùng hướng về “đại gia đình lớn” là “EVN thắp sáng niềm tin”.
Chính niềm tin ấy đã giúp gia đình này vượt qua những khó khăn về địa lý; bởi hơn ai hết, họ hiểu rằng phía sau mỗi bóng đèn sáng là sự mong đợi của hàng nghìn khách hàng, là trái tim vận hành của nhà máy, xí nghiệp… phải rung lên để tạo ra của cải cho xã hội…. là trường học, bệnh viện phục vụ người dân ... là ánh sáng gìn giữ biển đảo thiêng liêng, bảo vệ biên cương thanh bình.
Ngọn lửa giữ mái ấm
Mỗi chiều về của những “cánh chim câu” thật hạnh phúc dong đầy; trong gia đình, chị Diệp là người giữ lửa, làm gần nên về nhà sớm nhất. Chị và con trai thứ hai 14 tuổi chuẩn bị bữa cơm, dọn dẹp nhà cửa để đón “hai đồng nghiệp” cập bến sau một ngày làm việc vất vả.
Anh Pháp hiểu rằng cuối ngày luôn có vợ - con đang đợi chờ trong gian bếp quen thuộc. Gia Huy cũng biết dù công việc đưa mình đến đâu, thì ngôi nhà ở Bình Long vẫn là nơi bình yên nhất để trở về với em trai và cha mẹ. Một mâm cơm đơn giản, nhưng là điểm hẹn đầy ý nghĩa sau những giờ lao động.
Công nhân điện thường vắng mặt trong các dịp lễ, tết hoặc những cuộc hẹn gia đình vì nhiệm vụ. Để gắn bó lâu dài với nghề, phía sau mỗi người công nhân luôn cần một hậu phương vững chắc. Hậu phương đó là ngọn lửa không chỉ được thắp lên bằng tình yêu thương mà còn bằng sự cảm thông sẻ chia.
Trong gia đình chị Diệp, hậu phương ấy được xây dựng từ sự thấu hiểu lẫn nhau, vợ hiểu những khó khăn của chồng, mẹ hiểu những áp lực của con trai, chồng và con hiểu giá trị của người phụ nữ đang vì gia đình. Chính điều đó đã tạo nên sức mạnh giúp cả ba thành viên cùng đồng hành với ngành Điện với nhiều cung bậc khác nhau.
Trên những tuyến đường dây điện ánh sáng tỏa đi khắp nơi, có một “mạch đường dây” đặc biệt luôn kết nối bền chặt gia đình ấy. Đó là tình thân, là truyền thống gia đình nghĩa tình, là niềm tự hào của những người lao động ngành Điện.
Mỗi khi chiều xuống trên vùng đất Bình Long, khi ba thành viên về nhà thì hàng xóm lại thấy gia đình có 4 thành viên nhấp rô rôm rả bên mâm cơm bốc khói thơm nồng, đó cũng là lúc những giá trị đẹp nhất của gia đình Việt Nam được thắp sáng, như những dòng điện đang ngày đêm lan tỏa đến mọi nhà./.