Thông tin hoạt động

ẤM MÃI TẤM LÒNG NGƯỜI THỢ ĐIỆN

  • 14:54 - 20/03/2011
  • 2073

untitledacbGần Tết, được về thăm lại quê hương Tao đàn Chiêu Anh Các, nơi Hà Tiên thập cảnh nay đã đổi thay nhiều lắm, từng dãy nhà cao tầng trải dọc theo hai bờ sông Tô Châu kéo dài tới Đông Hồ. Đường nhựa đã trải dài đến cửa khẩu Xà Xía và lan rộng đến Giang Thành, Vĩnh Điều. Trong tiết trời lành lạnh, tràn ngập những cơn gió giật nhè nhẹ cùng với không khí nôn nao của những ngày giáp Tết, gặp lại bàn bè cũ và những người dân mộc mạc vùng biên giới giáp với nước bạn Campuchia, làm tôi da diết nhớ về kỷ niệm ngày trước. Cũng trong thời khắc này, khi mà mọi người đang hối hả dọp dẹp, trang trí nhà cửa, chăm sóc chậu hoa chuẩn bị đón Xuân Bính Tý.

Thời gian trôi nhanh quá, mới đây đã gần 20 năm khi ấy xứ Hà Tiên còn thơ mộng lắm, bước ra khỏi cầu nổi Tô Châu hoặc núi Lầu Ba là đã đến con đường đất đỏ chạy dài về Ba Hòn hoặc cửa khẩu biên giới Xà Xía, con sông Tô Châu rộng lắm, hai bờ đầy bóng cây thơ mộng, nhìn không xa lắm qua Đông Hồ là dải đất bồi Cừ Đức như đơn độc, ngăn cách với thị trấn Hà Tiên qua ánh đèn dầu.

Ngày ấy, người dân khát khao điện lắm, lưới điện chỉ mới phủ phần lớn trong thị trấn và một đoạn dọc quốc lộ 80 từ Thuận Yên đến Chợ Mới, nhiều hộ dân nằm sâu một chút vẫn phải sử dụng đèn dầu. Cuối năm 1995, anh em Chi nhánh điện Hà Tiên chúng tôi thi công phát triển hạ thế dọc chân núi Lầu Ba, khi hoàn thành đã đến ngày đưa Ông Táo về trời. Ngay sau đó chúng tôi huy động tất cả anh em công nhân trực tiếp và văn phòng cùng chung tay lắp điện kế phục vụ cho người dân theo phương thức thi công trước, chiết tính sau. Chỉ sau 5 ngày cật lực với lực lượng chỉ khoảng 8 người, đến chiều 29 Tết thì mọi nhà đã có điện thắp sáng, khó có thể tả được niềm vui có điện trước Tết trong ánh mắt từng người già cho đến em bé, chiều ấy một số anh em công nhân nhà xa đã tất bật về quê đón Tết cùng gia đình, chỉ còn lại 4 anh em nhà xa cũng dự định chuẩn bị dọp dẹp cơ quan cho sạch sẽ để vui Xuân.

Sáng 30 Tết, khi đang bắt tay dọn dẹp, mua sắm, sửa sang mấy chậu hoa Cúc, thì một anh em công nhân được phân công đi kiểm tra tình hình sử dụng điện về báo tin còn sót vài hộ dân nằm cách xa đường dây trên 200 mét chưa có điện, đang mong chờ lắm mấy chú điện lực. Vậy là chúng tôi lại bỏ công việc đang dở dang và huy động số anh em địa phương nhanh chóng vào cuộc. Đến nơi mới thấy rõ sự khát khao có điện khi mà trong nhà đã mua nào là bóng đèn điện neon, tivi… chuẩn bị đón dòng điện mới. Không ai bảo ai, chúng tôi lặng lẽ hòa mình vào niềm mong đợi đến cháy bỏng của bà con. Chiều đến khi cơn gió biển thổi vào đất liền cũng là lúc chúng tôi vừa hoàn thành công việc dựng trụ, kéo dây, lắp điện kế. Ánh điện sáng lung linh hắt ra từ những mái nhà lá làm chúng tôi như quên hết mệt nhọc, chị Sáu chủ nhà xúc động tặng chúng tôi ký tôm đất vừa dở đáy ngoài Đông Hồ cho các chú thợ điện ăn lấy thảo.

Nhiều năm sau đó, ngành điện triển khai hàng loạt các dự án đưa điện về nông thôn nên các xã biên giới Phú Mỹ, Vĩnh Điều và Tân Khánh Hòa cũng được phủ kín lưới điện. Cũng đôi khi vào dịp giáp Tết, chúng tôi lại tiếp tục tổ chức đi gắn điện kế để phục vụ bà con có điện ăn Tết, cũng với tâm trạng nôn nao khó tả trong những cơn gió đông cuối cùng, tuy lạnh nhưng nồng nàn do tràn ngập nỗi xúc động, chan hòa đầy niềm vui của người dân, nhất là của những cụ già lần đầu tiên đón ánh điện trong chính ngôi nhà của mình. Chúng tôi ra về khi ánh đèn điện đã sáng ngời trong những ngôi nhà heo hút vùng biên, sau khi đã quây quần bên nồi cháo gà nóng hổi cùng ly rượu đế trong vắt của đồng quê mộc mạc nhưng thắm đầy tình nghĩa mà anh Út trưởng ấp chiêu đãi lúc chia tay.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ mãi những ánh mắt chứa đầy niềm vui của người dân khi mở công tắc đèn điện, càng thấm thía hơn với câu nói “niềm vui có điện của người dân cũng là niềm vui của chính anh em ngành điện” của anh Năm Lực khi còn là Trưởng Chi nhánh điện Hà Tiên.

Ban KD
Đánh giá bài viết

Bài viết liên quan