Gương điển hình

Tự hào là kỹ sư khảo sát điện

  • 01:57 - 13/09/2012
  • 499

Con người từ khi sinh ra và lớn lên đều có những niềm vui, niềm hãnh diện, nhưng riêng với tôi được trở thành kỹ sư khảo sát điện là một niềm tự hào lớn, không những đối với tôi mà cả gia đình, bạn bè, làng xóm.

Kỹ sư khảo sát đang đặt máy đo phóng tuyến điện.

Tôi sinh ra tại vùng quê nghèo đầy nắng và gió. Tôi nhớ lắm hình ảnh những gia đình  hàng xóm tối đến cả nhà quây quần ăn cơm dưới ánh đèn dầu le lói; cả xóm tập trung lại xem một cái ti vi đen trắng mà hình ảnh cứ giật liên hồi, đôi khi còn tạm nghỉ vì bình ắc quy hết điện phải lên tỉnh mới nạp được, mọi người cứ tiếc mãi về bộ phim...

Tôi còn nhớ những hình ảnh các bác nông dân chân lấm tay bùn ban ngày làm việc vất vả tối đến cứ ngồi ngoài sân hóng mát mà không muốn vào nhà vì thời tiết quá nóng lại không có quạt điện. Mẹ tôi hằng đêm cầm chiếc quạt, quạt cho chúng tôi ngủ ngon; khi mẹ mỏi tay quá dừng lại thì thằng em của tôi lại khóc ré lên vì nóng; còn ba tôi người gầy gò nhưng hàng ngày gánh hàng chục xô nước để chúng tôi tắm rửa, sinh hoạt…

Tôi vẫn còn nhớ như in ngày mà UBND xã thông báo là sẽ kéo điện cho toàn xã, ông trưởng ấp cứ đọc loa hàng ngày thông báo, bà con lối xóm ai cũng mong chờ ngày đó… Thế rồi một ngày đẹp trời vào tháng Giêng, xã chúng tôi tiếp đón một nhóm người lạ, hỏi ra mới biết đó là các anh khảo sát điện, xuống địa bàn khảo sát để chuẩn bị công tác thi công trồng trụ điện. Nhìn các anh tay xách đồ đạc, vai đeo ba lô, mỗi người một việc, ai cũng nhiệt tình, hăng hái hoàn thành nhiệm vụ, tôi thầm cảm phục. Có những hôm các anh chỉ kịp giở nắm cơm nếp ăn giữa cánh đồng, không có một bóng mát. Đường quê ngoằn ngèo, kênh rạch chằng chịt, các anh vẫn tay gậy,vai ba lô thoăn thoắt băng qua các triền đồi, rừng cây … Nhìn các anh loay hoay lắp đặt các thiết bị dưới trời nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại, bà con ai cũng thán phục sự cần mẫn của các anh để sớm kéo điện về… Những đứa trẻ tập trung cười đùa ríu rít, chúng như rất lạ lẫm về việc này, bà con đi đâu cũng bàn tán về các anh và từ đó trong tôi dần dần lớn lên niềm say mê về ngành khảo sát điện.

Và rồi các trụ điện đã được dựng lên, lưới điện quốc gia kéo về, dòng điện tỏa sáng khắp thôn xóm, mọi người đã ồ lên khi nhìn thấy ánh đèn sáng chói lóa; làng xóm như bừng tỉnh... Bà con rủ nhau mua sắm quạt điện, ti vi, máy bơm nước … Nhà tôi cũng mua quạt điện, máy bơm và hằng đêm mẹ tôi không còn phải quạt cho chúng tôi ngủ nữa, ba tôi không còn phải oằn lưng gánh nước. Bà con lối xóm ai cũng thầm các ơn các anh và riêng tôi ấp ủ ước mơ trở thành kỹ sư khảo sát điện như các anh.

Thời gian dần trôi, với những quyết tâm, tôi đã trở thành kỹ sư khảo sát đường điện và đang công tác trong ngành Điện lực. Với những trải nghiệm thực tết trong công việc, tôi càng thấm thía nỗi vất vả, gian truân của nghề khảo sát điện. Khi mọi người đang say giấc nồng, hay đang quây quần bên người thân trong bữa cơm đầm ấm thì chúng tôi đang lần theo những con đường lầy lội, vượt qua các cây cầu khỉ, lội suối, trèo đèo  đến tận vùng sâu, vùng xa, những địa bàn hẻo lánh, dân cư thưa thớt để đo vẽ đường điện… Đôi chân mỏi rã rời, mồ hôi đổ như mưa, quần áo lem luốc bùn đất, tay xù xì như lá gai, nhưng chúng tôi vẫn cần mẫn với công việc của mình để khảo sát địa hình một cách chính xác nhất.

Vất vả là thế, nhưng niềm vui đem nguồn điện đến cho mọi người, mọi nhà từ vùng núi cao hiểm trở, cho đến các đồng bằng xa xôi đã giúp chúng tôi quên đi tất cả và cảm thấy thật tự hào. Nơi đâu có ánh sáng điện là nơi đó chúng tôi đã từng đặt chân đến. Nhìn nụ cười rạng rỡ của các cụ già, sự ân cần niềm nở của những người nông dân, sự hớn hở, vui mừng của trẻ con … chúng tôi như được tiếp thêm sức mạnh để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao./.

TVĐMN
Đánh giá bài viết

Bài viết liên quan