Gương điển hình

Ba lần tiễn con đi...!

  • 01:05 - 01/08/2013
  • 2623

Phát huy truyền thống tốt đẹp, đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc, tập thể CBCNV Tổng công ty Điện lực miền Nam (EVN SPC) luôn tích thực thực hiện công tác chăm sóc thương binh, gia đình liệt sĩ và những người có công với cách mạng. Hoạt động nổi bật nhất là việc xây dựng hàng chục căn nhà tình nghĩa và phụng dưỡng hơn 20 Mẹ Việt Nam anh hùng tại các địa phương.

Một trong những người Mẹ đó là Mẹ Hồ Thị Vân, ngụ ấp Ô Rung, xã Phước Hưng, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh do Công ty Điện lực Trà Vinh phụng dưỡng. Có dịp đến thăm Mẹ Vân nhân Ngày Thương binh liệt sĩ, nhìn mái tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo và đôi bàn tay run run của mẹ, có thể hiểu rằng cuộc đời của mẹ đã trải qua biết bao đau thương, mất mát. Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng, nhưng vết thương lòng mẹ vẫn còn nặng mang. Hai con trai của Mẹ hy sinh tại chiến trường; người con trai cả và chồng đều là thương binh hạng nặng (và đã mất).

Mẹ Vân nhận quyết định trao tặng nhà tình nghĩa của PC Trà Vinh.

Bao nhiêu vết nhăn trên gương mặt là bấy nhiêu nhọc nhằn đời mẹ đã đi qua. Thế nhưng khi trò chuyện với chúng tôi, trong đôi mắt mẹ luôn ánh lên nét tinh anh và sức mạnh lạ thường dẫu mẹ đã bước sang tuổi 96.

Mẹ Vân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, đông con. Cuộc sống rất cơ cực; từ nhỏ phải đi ở mướn, làm thuê cho bọn địa chủ. 16 tuổi Mẹ thoát ly gia đình và tham gia hoạt động cách mạng, kháng chiến chống Pháp với nhiệm vụ giao liên dẫn đường cho bộ đội. Năm 1960, Mẹ được điều động về nội thành công tác, hoạt động bí mật trong lòng địch. Năm 1962 Mẹ vinh dự được đứng vào hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1972, Mẹ chuyển sang phụ trách Ban cán sự phụ nữ và trở thành nòng cốt trong công tác dân vận với những hoạt động như dẫn bộ đội đi vây đánh đồn bót, vận độngngười dân trong vùng cung cấp lương thực, thuốc men, nuôi dấu du kích, cán bộ cách mạng...

Suốt những năm tháng quê hương Trà Vinh chìm trong khói lửa chiến tranh của giặc Pháp và Mỹ, nhà Mẹ là địa chỉ bí mật, là nơi nuôi dấu bộ đội và du kích xã Phước Hưng. Cả gia đình đều theo cách mạng. Chồng Mẹ là là du kích xã Ngãi Xuyên, rồi trở thành bộ đội tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, bị thương nặng trong một trận đánh và mất năm 1980 bởi di chứng vết thương.

Nối nghiệp gia đình, 3 người con của Mẹ đều theo cách mạng, tham gia kháng chiến, lần lượt đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và mãi mãi không trở về với Mẹ.

Người con cả là anh Châu Văn Hậu, tham gia bộ đội Tiểu đoàn 1 trong kháng chiến chống Mỹ và bị thương nặng trong trận đánh đồn Tập Sơn (huyện Trà Cú), sau đó mất năm 1993 do vết thương chiến tranh. Người con thứ hai là anh Châu Văn Hận, cũng là bộ đội Tiểu đoàn 1, hy sinh trong trận đánh đồn Đại Sư (huyện Tiểu Cần). Người con thứ ba là anh Châu Văn Lại tham gia chiến đấu và hy sinh trong trận đánh đồn Ka 1 (huyện Tiểu Cần).

Nuốt nước mắt tiễn con đi chiến đấu, lặng im đau đớn khi biết con mãi mãi không về. Nén đau thương, Mẹ tiếp tục cầm vũ khí đánh giặc. Mẹ nhớ lại “Ngày đó khỏe lắm! Vừa làm ruộng, đi giao liên dẫn đường, tiếp tế cho bộ đội, nuôi con và còn lo chạy giặc nhưng không biết mệt...”. Nhiều lần thoát chết bởi bom đạn của quân thù, nhưng năm 1968 trong một lần khảo sát dẫn bộ đội đánh đồn Phước Hưng bị địch phát hiện, Mẹ phải liều mình nhảy xuống sông nhưng vẫn bị trúng đạn và bị thương nặng. Giờ đây, mỗi khi trái gió trở trời, viết thương vẫn đau nhức.

Là mẹ của ba liệt sĩ, nhưng mẹ chưa bao giờ có bất cứ một đòi hỏi, yêu cầu gì với chính quyền cả. Mẹ bảo: “Đất nước mình khó khăn, lại còn có trăm nghìn gia đình như gia đình Mẹ, nếu ai cũng đòi hỏi cho mình thì biết làm sao”.

Mẹ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Các con của Mẹ đã anh dũng hy sinh trong niềm kiêu hãnh và tự hào của mẹ và quê hương. Mẹ mất đi ba người con đẻ trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, thì từ năm 2000, mẹ lại có thêm nhiều người con nữa khi những người thợ điện áo cam của PC Trà Vinh  nhận phụng dưỡng Mẹ đến cuối đời. Giờ đây Mẹ sống giản dị cùng người con út trong căn nhà tình nghĩa do PC Trà Vinh xây tặng.

Chiều Ô Rung, con nước lớn đã dâng đầy dòng kênh nhỏ, những hàng dừa nước xào xạc bay trong gió như muốn chia sẻ cùng Mẹ Vân niềm tự hào về truyền thống cách mạng của gia đình. Giống như bao người mẹ Việt Nam anh hùng khác, Mẹ đã cống hiến tất cả những điều quý giá nhất vì nền hòa bình, độc lập của đất nước, không xá công lao, không đòi hỏi lợi ích riêng cho bản thân.

                                                                                                                                      

Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đời đời nhớ ơn các Bà mẹ Việt Nam đã hy sinh thầm lặng, cao cả. Mỗi bà mẹ là một cảnh đời khác nhau song đều giống nhau ở phẩm chất: thương chồng, quý con, vừa đóng góp tâm sức và cả xương máu mình cho cách mạng, vừa sinh thành, nuôi dưỡng, cống hiến cho đất nước những người con ưu tú, góp phần to lớn vào công cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc ngày nay.

                                                                                                                                           
PC Trà Vinh
Đánh giá bài viết

Bài viết liên quan