Đó chính là hành trình tri ân khách hàng do Đoàn viên Thanh niên (ĐVTN) Điện lực Châu Thành thực hiện kỳ này, anh em ngành Điện mặc dù đang mùa mưa lũ nhưng sự nhiệt huyết anh em mong muốn đưa những món quà, sửa chữa điện cho 30 hộ dân nghèo vùng xa ở các xã Anh Nhơn, Tân Nhuận Đông và An Hiệp, huyện Châu Thành, Đồng Tháp.
Đáp lại tấm lòng nhiệt thành của anh em điện lực là những tấm lòng nhiệt tình tiếp đón của bà con - tại nơi - mà chúng tôi đến để “trao niềm vui, tạo niềm tin”. Chúng tôi hay bà con nơi đây khi gặp nhau chẳng có gì khách sáo: dây điện, bảng điện, bóng đèn,… hay vài ly nước lọc, một ca trà đá,…trao cho nhau.
Mặc dù đây là công việc “đến hẹn lại lên”, nhưng mỗi một chuyến đi đều đong đầy ý nghĩa theo những cách khác nhau. Vẫn còn đó chút chạnh lòng nhìn từng ngôi nhà mà anh em chúng tôi ghé đến còn trong tình trạng trống trước hở sau. Vách nhà như chiếc áo lâu ngày sờn vai, rách nát. Trong nhà có khi chỉ có 1 cái bóng đèn, 1 cái tivi cũ kĩ và 1 cái quạt máy “cà tàng” đã là tiện nghi. Tài sản quý giá nhất trong mỗi gia đình, có lẽ vẫn chỉ là thái độ hồn nhiên vui sống. Vả lại, đó là những người miền Tây hào sảng, chẳng có gì, nhưng vẫn cứ trao đi.
Một trong những hoàn cảnh khó khăn mà chúng tôi đã gặp trong chuyến ra quân “Ánh sáng mới – Niềm vui mới” lần này, câu chuyện của cô “Tám vẹo” khiến chúng tôi suy nghĩ mãi. Cô thứ Tám, tay thì có tật nên bà con lối xóm gọi thân mật là Tám Vẹo. Gần 70 tuổi, ngày ngày lặn lội gần 15 cây số với cái thúng bánh mỳ để kiếm sống. Tiền kiếm được một ngày chừng 50 ngàn là cô có được 3 ngày ăn. Cô sống độc thân trong căn nhà tình thương, trên mảnh đất ở đậu của người chị.Cô tâm sự “Sống ở trên đất này để lỡ có chết thì còn mấy đứa cháu tiếp lo đám tang, chứ tui có một mình có ai lo đâu” – cô chia sẻ. Cô đúng là chẳng có gì, cô không chỉ “sống tạm” trên đất này, mà có lẽ với nhiều người, đời sống này của cô cũng là để “tạm”. Tưởng rằng cô sẽ cô đơn lắm, nhưng đâu có phải, cô có tới 7 đứa cháu là 7 con mèo nhỏ trong nhà. “Tụi nhỏ” là do cô cứu về khi bị trôi dưới sông, hay bị bỏ trên đường, trong xó xỉn nào đó mà cô vô tình bắt gặp. “Tụi nó tội nghiệp lắm, tui không muốn nhìn tụi nó cứ vậy mà ra đi hay bị người ta bắt về làm thịt, nên cứ mang về nuôi thôi, vớt vát cho nó được ngày nào hay ngày nấy”. Vì suy nghĩ mà hơn 20 năm nay, cô đã nhận nuôi không biết bao nhiêu cháu mèo. “Còn nhiều đứa lắm, mà tui không có khả năng nên cũng làm ngơ nhiều đứa đó chớ”, “Bà cháu tui ngày ăn hai bữa, tui ăn gì thì tụi nó ăn đó hà” – cô cười nói.
Và câu chuyện của người chị khác, chị đã hơn 60 tuổi dành cả tình thương để chăm lo cho người em mắc bệnh tâm thần đầu đã hai thứ tóc. Và câu chuyện của người mẹ với ba đứa con mà hai đứa bị khuyết tật, nhưng vẫn nhận nuôi chú chó giữ nhà bị mù. Người chị kia hay người mẹ này đã trao đi thời gian của mình, tình thương của mình để lấp đầy những khiếm khuyết không bao giờ lành của người khác. Chúng tôi tự nhiên thấy mình nhỏ bé trước những cuộc đời đơn sơ kia. Hành trình “Ánh sáng mới – NIềm vui mới” thật đúng với ý nghĩa “Trao đi và nhận lại”. Chúng tôi bỗng thấy vui hơn, hạnh phúc hơn với ý nghĩ rằng: “Mỗi tấm lòng được gửi đi bằng hành động cụ thể thật giống như một cơn sóng. Khi chúng ta giúp đỡ người này, người này cũng giúp đỡ một đối tượng khác. Sự trao đi cứ thế lan toả và tạo thành sức mạnh”. Thế nên, chẳng có sự quan tâm nào là vô nghĩa, và nếu như còn cơ hội, hãy cứ sống hết mình.”/.